Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Nhật Bản lần đầu công khai chiến đấu cơ tàng hình ATD-X



Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Thượng Viện Hoa Kỳ Nhất Trí Kêu Gọi Trung Quốc Rút Giàn Khoan HD-981

Thượng Viện Hoa Kỳ Nhất Trí Kêu Gọi Trung Quốc Rút Giàn Khoan HD-981
Mạch Sống, ngày 11 tháng 7, 2014


Tối qua, 10 tháng 7, Thượng Viện Hoa Kỳ đã nhất trí thông qua Nghị Quyết S. Res. 412, yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan HD-981 cùng với lực lượng hải quân ra khỏi vùng biển đang hoạt động, và ngay lập tức trở về nguyên trạng như trước ngày 1 tháng 5.

Nghị quyết này, do Thượng Nghị Sĩ Robert Menendez (Dân Chủ, New Jersey) là tác giả, khẳng định chính sách của Hoa Kỳ ở Á Châu-Thái Bình Dương và lên án những hành động bá quyền hung hãn của Trung Quốc tại các vùng biển tranh chấp với Nhật Bản, Phi Luật Tân và Việt Nam. TNS Menendez là Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại của Thượng Viện.

"Việc thông qua Nghị Quyết này, trong bối cảnh chuyến công du Trung Quốc của Ngoại Trưởng John Kerry, là một thông điệp rõ ràng về chính sách gởi đến Trung Quốc và các quốc gia đang bị ảnh hưởng", Ts. Nguyễn Đình Thắng nhận định.

Theo Ông, các giới chức Hành Pháp Hoa Kỳ đã có một số phát biểu về các hành động bành trướng của Trung Quốc trong thời gian gần đây, nhưng thiếu sự nhất quán.

"Quốc Hội mới là nơi làm chính sách, và việc thông qua Nghị Quyết S. Res. 412 vào tối qua cho thấy Thượng Viện Hoa Kỳ cần khẩn trương đề ra chính sách của Hoa Kỳ về vấn đề ngày càng hệ trọng này."




Thúc đẩy Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua S. Res. 412 là một trong các mục tiêu của cuộc tổng vận động đang được thực hiện bởi Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ, mà cao điểm là ngày 16 tháng 7 tới đây.

Cuộc tổng vận động này có mục tiêu kép: Cùng lúc đẩy lùi sự xâm lấn của cộng sản Trung Quốc, và sự độc tài của chế độ cộng sản Việt Nam.

"Khi  chính quyền Việt Nam giùng giằng không dám hành động trước các động thái ngày càng hung hãn của Trung Cộng, chính người Việt ở hải ngoại đã hành động nhanh chóng, dứt khoát và cụ thể để cùng với toàn dân Việt Nam bảo vệ giang sơn gấm vóc," Ts. Thắng nhận xét. "Mọi người dân trong nước sẽ từ từ thấy rõ thực tế này và hiểu ra bản chất của chế độ."

Theo Ông, sự việc giàn khoan HD-981 bất ngờ đã cho thế giới tự do "cơ hội vàng" để áp lực Việt Nam cải thiện nhân quyền và bắt đầu tiến trình dân chủ hoá.

Tại buổi điều trần ở Uỷ Ban Đối Ngoại của Hạ Viện Hoa Kỳ ngày 9 tháng 7, Ts. Thắng kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ có thái độ cứng rắn và mạnh mẽ đối với Việt Nam ngay lúc này vì "không còn phải e ngại rằng Việt Nam sẽ ngả thêm về Trung Quốc" và vì Việt Nam đang rất cần phát triển các quan hệ mậu dịch với Hoa Kỳ để cứu vãn nền kinh tế đang rất bấp bênh và có thể đi vào khủng hoảng nếu tình trạng đối đầu với Trung Cộng leo thang.

Ông cho biết rằng tuần tới, người Việt đến từ nhiều thành phố Hoa Kỳ và Canada sẽ cùng nhau dốc sức vận động cho đạo luật về chính sách "chuyển trục"về Á Châu-Thái Bình Dương, các đạo luật nhân quyền cho Việt Nam, và đẩy lùi TPP cho Việt Nam.

"Buổi điều trần tại Hạ Viện ngày 9 tháng 7 và rồi việc thông qua Nghị Quyết S. Res. 412 ngay ngày hôm sau là những dấu hiệu rất khích lệ cho cuộc tổng vận động mang tính quyết định này", Ts. Thắng nhận định. "Chúng tôi kêu gọi đồng hương tham gia thật đông đảo cuộc biểu tình lúc 1 giờ trưa ngày 16 tháng 7 tới đây tại Quốc Hội để tăng uy thế cho cuộc tổng vận động."

Nghị quyết S. Res. 412 được 7 vị Thượng Nghị Sĩ thuộc Đảng Dân Chủ và Đảng Cộng Hoà đồng bảo trợ:  Marco Rubio (Cộng Hoà, Florida), Ben Cardin (Dân Chủ, Maryland), John McCain (Cộng Hoà, Arizona), James Risch (Cộng Hoà, Idaho), Patrick Leahy (Dân Chủ, Vermont), Dianne Feinstein (Dân Chủ, California) và John Cornyn (Cộng Hoà, Texas).


Nhường vấn đề tranh chấp biển Đông cho… Mỹ

Nhường vấn đề tranh chấp biển Đông cho… Mỹ         
Thuong vien my - flag
 
Mạnh Kim – Việc Thượng viện Mỹ thông qua Nghị quyết “S.Res.412” ngày 10-7-2014, xảy ra trong bối cảnh Ngoại trưởng John Kerry vừa đến Bắc Kinh dự cuộc họp Đối thoại Kinh tế và Chiến lược Hoa Kỳ-Trung Quốc, là bằng chứng nữa cho thấy mức độ rắn tăng dần của Mỹ đối với Trung Quốc. Cần nói rõ, “S.Res.412” là nghị quyết được đưa ra trình Thượng viện ngày 7-4-2014 và nó được soạn trên tinh thần nhấn mạnh sự ủng hộ của Chính phủ Mỹ về tự do hàng hải cũng như việc tuân thủ luật pháp quốc tế về việc sử dụng vùng biển và không gian tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương, chứ chẳng phải “chờ” đến sự kiện giàn khoan HD-981 (1-5-2014) mới bắt đầu được soạn, dù rằng nội dung “S.Res.412” đã được điều chỉnh vào ngày 20-5-2014 trong đó có cập nhật sự kiện giàn khoan. Nói vậy để thấy nhân tố Trung Quốc đã làm nóng nghị trường Mỹ lâu nay rồi, bất chấp có sự kiện giàn khoan hay không. Diễn giải rằng Thượng viện Mỹ “ủng hộ Việt Nam” bằng “S.Res.412” là không đúng. Mỹ chẳng việc gì “ủng hộ Việt Nam” cả khi Việt Nam không hề có vẻ gì cần đến Mỹ!
S.Res.412” chỉ là một bước tiếp theo trong tiến trình Mỹ “đánh” Trung Quốc bằng ngoại giao. Đó là một thể hiện nữa của cuộc so găng tranh giành vị thế khu vực giữa hai anh lớn Mỹ-Trung. Các động thái leo thang ào ạt bằng chiến lược đánh chiếm cực nhanh khiến khu vực lẫn Mỹ không kịp thở của Trung Quốc đã buộc Washington phải đạp ga tăng tốc. Diễn biến từ đầu năm đến nay, về việc Mỹ liên tiếp cáo buộc Trung Quốc bằng ngôn ngữ dứt khoát hơn, đã cho thấy điều đó. Nói cách khác, làm gì thì làm, Mỹ không thể bỏ châu Á-Thái Bình Dương cho Trung Quốc.
Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ, nhiều nước khu vực, nắm được tâm lý này, đã lợi dụng chính sách trên của Mỹ để đẩy một phần chính sách đối ngoại của quốc gia mình, đặc biệt vấn đề tranh chấp biển Đông, cho… Mỹ! Chẳng việc gì phải nghiêng hẳn về phía Mỹ cho rách việc! Trước sau gì Mỹ nóng ruột quá thì cũng nhào vô! Lối hành xử như vậy thật ra chỉ giúp “mua thời gian” trong ngắn hạn thôi. Đến lúc “quỹ thời gian” cạn rồi thì làm gì? Cần phải nhấn mạnh rằng, chính sự không dứt khoát của nhiều nước khu vực đã khiến Trung Quốc có quá nhiều thuận lợi để thực hiện chính sách bành trướng. Nước Mỹ đã báo động lâu rồi, từ khi Obama mới lên ghế tổng thống kìa, nhưng sự phản hồi từ nhận thức mối đe dọa Trung Quốc mà Mỹ nhận được của khu vực là quá ít. Trong khi đó, chính sách Obama là quá rõ: chỉ chơi với những tay có thái độ rõ ràng, như Myanmar hoặc Philippines. Gút lại, Mỹ không thể và không bao giờ bỏ châu Á. Họ đang cần sự ủng hộ khu vực để làm được điều đó. Một liên minh chống Trung Quốc đang hình thành. Thậm chí Washington còn có thể đang mượn tay Nhật để móc cả Bắc Triều Tiên về phía mình. Một khi liên minh đó trở nên gắn kết rộng và sâu hơn, Mỹ sẽ chẳng còn cần những anh trước nay chỉ đứng vòng ngoài dòm ngó xem tình hình thế nào. Lúc đó, cần Mỹ thì đã muộn, hoặc phải trả bằng cái giá khác hơn bây giờ!
600x418x10522057_662129500508736_5346951400862329546_n.png.pagespeed.ic.wQM8Uunyo7

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Lịch thi đấu World Cup 2014 [Vòng 1/8]

Lịch thi đấu World Cup 2014 [Vòng 1/8]

 

Lịch thi đấu World Cup 2014

Vòng 1/8




Thứ 7, Ngày 28 tháng 6


Trận 49:
Trực tiếp

Brazil

Brazil

23:00

Chile

Chile

Sân Vận Động: Estádio Mineirão, Belo Horizonte (Brazil)

Chủ Nhật, Ngày 29 tháng 6


Trận 50:
Trực tiếp

Colombia

Colombia

03:00

Uruguay

Uruguay

Sân Vận Động: Estádio do Maracanã, Rio de Janeiro (Brazil)
Trận 51:
Trực tiếp

Hà Lan

Hà Lan

23:00

Mexico

Mexico

Sân Vận Động: Estádio Castelão, Fortaleza (Brazil)

Thứ 2, Ngày 30 tháng 6


Trận 52:
Trực tiếp

Costa Rica

Costa Rica

03:00

Hy Lạp

Hy Lạp

Sân Vận Động: Arena Pernambuco, Recife (Brazil)
Trận 53:
Trực tiếp

Pháp

Pháp

23:00

Nigeria

Nigeria

Sân Vận Động: Estádio Nacional Mané Garrincha, Brasília (Brazil)

Thứ 3, Ngày 01 tháng 7


Trận 54:
Trực tiếp

Đức

Đức

03:00

Algeria

Algeria

Sân Vận Động: Estádio Beira-Rio, Porto Alegre (Brazil)
Trận 55:
Trực tiếp

Argentina

Argentina

23:00

Thụy Sĩ

Thụy Sĩ

Sân Vận Động: Arena de São Paulo, São Paulo (Brazil)

Thứ 4, Ngày 02 tháng 7


Trận 56:
Trực tiếp

Bỉ

Bỉ

03:00

Mỹ

Mỹ

Sân Vận Động: Arena Fonte Nova, Salvador (Brazil)
 
 
 
 

Lịch thi đấu World Cup 2014 Vòng 1/8

Lịch thi đấu World Cup 2014

Vòng 1/8






Thứ 7, Ngày 28 tháng 6


Trận 49:
Trực tiếp

Brazil

Brazil

23:00

Chile

Chile

Sân Vận Động: Estádio Mineirão, Belo Horizonte (Brazil)

Chủ Nhật, Ngày 29 tháng 6


Trận 50:
Trực tiếp

Colombia

Colombia

03:00

Uruguay

Uruguay

Sân Vận Động: Estádio do Maracanã, Rio de Janeiro (Brazil)
Trận 51:
Trực tiếp

Hà Lan

Hà Lan

23:00

Mexico

Mexico

Sân Vận Động: Estádio Castelão, Fortaleza (Brazil)

Thứ 2, Ngày 30 tháng 6


Trận 52:
Trực tiếp

Costa Rica

Costa Rica

03:00

Hy Lạp

Hy Lạp

Sân Vận Động: Arena Pernambuco, Recife (Brazil)
Trận 53:
Trực tiếp

Pháp

Pháp

23:00

Nigeria

Nigeria

Sân Vận Động: Estádio Nacional Mané Garrincha, Brasília (Brazil)

Thứ 3, Ngày 01 tháng 7


Trận 54:
Trực tiếp

Đức

Đức

03:00

Algeria

Algeria

Sân Vận Động: Estádio Beira-Rio, Porto Alegre (Brazil)
Trận 55:
Trực tiếp

Argentina

Argentina

23:00

Thụy Sĩ

Thụy Sĩ

Sân Vận Động: Arena de São Paulo, São Paulo (Brazil)

Thứ 4, Ngày 02 tháng 7


Trận 56:
Trực tiếp

Bỉ

Bỉ

03:00

Mỹ

Mỹ

Sân Vận Động: Arena Fonte Nova, Salvador (Brazil)
 
 
 
 

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Di huấn của vua Lê Thánh Tôn.




“Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ? Ngươi phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc trình bày rõ điều ngay lẽ gian. Nếu ngươi dám đem một thước núi, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di!”.
Di huấn của vua Lê Thánh Tôn.

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Giàn khoan 981 không nằm trong vùng biển Việt Nam?


Chia sẻ :
"...Việc phân định ranh giới vùng đặc quyền kinh tế [thềm lục địa] giữa các quốc gia có bờ biển tiếp liền hay đối diện nhau được thực hiện bằng con đường thỏa thuận theo đúng với pháp luật quốc tế như đã nêu ở Điều 38 của Quy chế Tòa án quốc tế để đi đến một giải pháp công bằng..."

Ngày 08/06/2014, trang web của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đăng bài “Giàn khoan 981 tiến hành hoạt động tác nghiệp: Hành vi khiêu khích của Việt Nam và lập trường của Trung Quốc”[1] nhằm biện hộ cho hành động ngang ngược của mình đồng thời vu cáo Việt Nam trước công luận thế giới. Bài viết đó đưa ra nhiều luận điểm sai trái, nhưng trước mắt chúng tôi chỉ tập trung phân tích luận điểm chính trong mục III cho rằng khu vực đặt giàn khoan không thuộc vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (CS) của VN.

Cụ thể là theo Bộ Ngoại giao TQ “Giữa quần đảo Tây Sa của Trung Quốc và bờ biển Việt Nam tồn tại vấn đề phân định ranh giới, cho đến thời điểm này, hai bên vẫn chưa phân định ranh giới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa tại vùng biển này. Hai bên đều có quyền đưa ra chủ trương về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982. Song, bất cứ phân định ranh giới theo nguyên tắc gì, vùng biển này đều không thể trở thành vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.”

Mặc dù Việt Nam có nhiều bằng chứng lịch sử và pháp lý để chứng minhchủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa (mà TQ gọi là Tây Sa) nhưng để thấy lập luận của Bộ Ngoại giao TQ sai trái, bất chấp luật pháp và tập quán quốc tế đến mức nào tạm thời thử giả định quần đảo Hoàng Sa (HS)là của TQ như họ nói. Sau đó, thử xét việc phân giới giữa HS và bờ biển VN theo luật lệ quốc tế xem có đúng là dù “phân định ranh giới theo nguyên tắc gì, vùng biển này đều không thể trở thành vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam” hay không.

Cơ sở cho việc phân định sẽ là các điều khoản liên quan trong Công ước LHQ về luật biển (UNCLOS) mà cả TQ và VN đều là thành viên cũng như các án lệ quốc tế có liên quan.

Cơ sở từ UNCLOS là Điều 74 [83], đoạn 1 quy định:

“Việc phân định ranh giới vùng đặc quyền kinh tế [thềm lục địa] giữa các quốc gia có bờ biển tiếp liền hay đối diện nhau được thực hiện bằng con đường thỏa thuận theo đúng với pháp luật quốc tế như đã nêu ở Điều 38 của Quy chế Tòa án quốc tế để đi đến một giải pháp công bằng (người viết nhấn mạnh).”

Để đi đến một giải pháp công bằng theo quy định này phải xét đến nhiều yếu tố, điều kiện cụ thể liên quan đến độ dài và hình dạng bờ biển, vị trí và tính chất các đảo, vấn đề kinh tế-xã hội, an ninh, tài nguyên… Tập quán quốc tế và nhiều án lệ từ trước tới nay thường dùng độ dài bờ biển tương ứng làm tiêu chuẩn chínhđể kiểm tra và điều chỉnh cho tính công bằng. Theo đó, đường phân giớithường là trung tuyến [cách đều] có điều chỉnh theo tỉ lệ thích hợp dựa trên độ dài hai bờ biển tương ứng(tỉ lệ khoảng cách từ điểm trên đường phân giới tới điểm cơ sởcủa đảo và tới điểm cơ sở của bờ biểnđất liền bằng tỉ lệ điều chỉnh) và sau đó có thể tinh chỉnh theo các yếu tố thích đáng khác hay đơn giản hóa cho dễ thực hiện. Do độ dài bờ biển đất liền nói chung lớn nhiều lần so với độ dài bờ biển các đảo nhỏ nên tỉ lệ này thường nghiêng về bờ biển đất liền.

Thông lệ quốc tế cho ta nhiều ví dụ về việc điều này (các đảo chỉ được cho một phần hiệu lực hoặc thậm chí không có được hiệu lực) trong các hiệp định phân giới biển giữa Indonesia và Singapore, Iran và Qatar, Bahrain và Saudi Arabia, Iran và the United Arab Emirates, Canada và Denmark (Greenland).[2] Đặc biệt, hiệp định phân giới vịnh Bắc Bộ năm 2000, chính TQ cũng thỏa thuận với VN chỉ cho đảo Bạch Long Vĩ của VN một phần tư hiệu lực. (Xem H.1)

H.1: Đảo Bạch Long Vĩ được hưởng khoảng ¼ hiệu lực (tỉ lệ 15 hl:55hl ≈ 1:3,7)

Đối với các vụ đã đưa ra toà án quốc tế xảy ra trước UNCLOS hoặc trước khi UNCLOS có hiệu lực thì cũng cho ta nhiều ví dụ. Vụ Tunisia – Libya năm 1982thì đảo Kerkennah (180 km², 15 000 dân) chỉ được cho một phần hiệu lực do có kích thước nhỏ so với bờ biển của Lybya. Vụ Libya – Malta năm 1985, đảo chính của Malta (122 km², 350 000 dân) cũng chỉ được cho nửa hiệu lực. Vụ Pháp – Anhnăm 1977, trong 48 đảo/đá của quần đảo Scilly thì trọng tài chỉ cho 6 đảo có người ở phân nửa hiệu lực và đặc biệt là các đảo/đá nằm sai phía của trung tuyến không ảnh hưởng đến việc phân giới… Đặc biệt, vụ Nicaragua – Colombia sau khi UNCLOS có hiệu lực, mới được phân xử vào năm 2012 khá tương tự với trường hợp HS của VN thìTòa trọng tài dùng tỉ lệ 1:3[3] (xem H.2).Tuy nhiên, trước nhất lưu ý rằng trong vụ này quần đảo San Andrés, Providencia và Santa hoàn toàn thuộc Colombia, không có vấn đề tranh chấp chủ quyền. Hơn nữa, đó là một quần đảo lớn có diện tích đất tổng cộng khoảng 52,5 km² và cư dân tại chỗ hơn 75 ngàn người.[4]Dù vậy, chỉ các đảo lớn thỏa đúng định nghĩa ở điều 121 UNCLOS như Providencia / Santa Catalina (18 km²), San Andrés (26km²), Albuquerque mới được Tòa trọng tài xem xét tới EEZ với tư cách từng đảo riêng. Các điểm cơ sở đều nằm trên các đảo này, không cóđiểm cơ sở nào trên các thể địa lí không phải là đảo theo nghĩa của UNCLOS như bãi Quitasueño hoặc đảo [đá] Serrana… Hoàn toàn không có đường cơ sở thẳng chung lạ lùng như TQ tự vẽcho HS để làm cơ sở cho việc phân định ranh giới biển.Ngay cả trong vụ Qatar – Bahrain năm 2002, dù Bahrain trên thực tế là một quần đảo vốn được phép có đường cơ sở thẳng theo UNCLOS[5] nhưng tòa vẫn không chấp nhập đường cơ sở thẳng nối các điểm ngoài cùng của các đảo đá của quần đảo. Lí do là vì Bahrain đã không đưa vào hồ sơ của mình.

Trong khi đó, HS có chủ quyền đang tranh chấp (thuộc VN nhưng đang bị TQ kiểm soát)chỉ gồm những đảo/ đá nhỏ rải rác với diện tích đất tổng cộng chỉ khoảng 7,75 km² (bé hơn quần đảo San Andrés, Providencia và Santa khoảng 7 lần) còncư dân thì chỉ độ 1 000 người do TQ đưa tới để thể hiện chủ quyền như chính Tiểu Kiệt (Xiao Jie), Thị trưởng Tam Sa thú nhận “Ở đây không có đất trồng trọt. Mục tiêu chính là để bảo vệ chủ quyền trên biển của đất nước chúng tôi.”[6]Đặc biệt lưu ý rằng TQ không phải là nước quần đảo và trong quần đảo HS may rachỉ có đảo Phú Lâm mới có thể là đảo không phải đảo đátheo điều 121 UNCLOS[7].Như vậy, ngay cả khi giả định TQ có chủ quyền đối với HS là đúng thì so với những điều vừa trình bày, khó có thể có tòa án quốc tế nào chấp nhậnđường cơ sở thẳng mà TQ tự vẽ cho HS. Do đó, dù vị trí giàn khoan có gần với đường đó bao nhiêu cũng đều vô nghĩa.

H. 2: Đường phân giới (màu đỏ) giữa quần đảo San Andrés, Providencia và Santa Nicaragua được điều chỉnh theo tỉ lệ 1:3 và được đơn giản hoá chứ không phải là trung tuyến [cách đều] Hai đảo [đá]Quitasueño và Serrana chỉ được hưởng lãnh hải 12 hải lí

Nếu vận dụng luật pháp và thông lệ quốc tế như vừa trình bày vào từng đảo cụ thể thì cũng chẳng cải thiện thêm điều gì về giá trị của tuyên bố nói trên của TQ. Trước nhất, hãy xét đảo Tri Tôn là đảo gần giàn khoan nhất. Theo những nghiên cứu về địa pháp lí thì đảo Tri Tôn không thể là một đảo theo điều 121 UNCLOS mà chỉ là đảo đá. Do đó, nó chỉ có lãnh hải 12 hải lí, không được hưởng EEZ lẫn thềm lục địa. Do đó, dù giàn khoan 981 ở gần đảo Tri Tôn(17 hải lí và 25 hải lí), nó vẫn nằm ngoài vùng biển mà đảo này có thể được hưởng theo UNCLOS, tức là vẫn nằm trong EEZ của VN (xem H.3)

Ngoài đảo này ra, trong quần đảo HS chỉ có đảo Phú Lâm với diện tích khoảng 2,13 km² (tính luôn phần TQ mới mở rộng thêm) là có khả năng tạm coi là một đảo theo UNCLOS như đã nêu. Tuy nhiên, nếu chú ý tới tỉ lệ khoảng cách từ vị trí giàn khoan 981 tới bờ biển VN và tới đảo này là 103 hl:132 hl (≈1:1,3) và 88 hl:153 hl (≈1:1,74) thì hai tỉ lệ này quá lớnso với tỉ lệ 1:3 trong vụ Nicaragua và Colombia vừa nêu. Đặc biệt 2 tỉ lệ này cũng lớn hơn nhiều so tỉ lệ điều chỉnh 15 hl:55 hl (≈1:3.7)[8]dành cho đảo Bạch Long Vĩ(có diện tích tương đương với Phú Lâm và nhất là thỏa mãn chế độ đảo của theo điều 121 UNCLOS) mà VN và TQ đã thoả thuận năm 2000. [9] Ngoài ra, đáng lưu ý rằng đảo Phú Lâm không có nước ngọt, phải nhờ vào việctích trữ nước mưa và nước ngọt đưa từ Hải Nam tới để sinh hoạt[10] cùng với điều kiện đất trồng thiếu thốn và cư dân tạm bợ như thị trưởng Tam Sa thú nhận như đã nêu. Do đó, khó có cơ sở để cho rằng nó có thể ‘duy trì được sự cư trú của con người và có đời sống kinh tế riêng’ để được hưởng quy chế đảo như quy định trong điều 121 UNCLOS như chúng ta giả định. Như vậy, khá chắn chắn đểnói rằng theo UNCLOS, tập quán và các án lệ quốc tế thì chỗ TQ đặt giàn khoan 981 (trước và sau) đều nằm trong EEZ của VN.

H.3: tỉ lệ khoảng cách từ 981 đến Phú Lâm và đến bờ biển đất liền VN 88:153 (hay tới đảo Lí Sơn 88:141) khó cho phép giàn khoan nằm trong EEZ, nếu có của đảo Phú Lâm.

Theo phân tích trên, rõ ràngTQđã hết sức hồ đồ khi nói rằng dù “phân định ranh giới theo nguyên tắc gì, vùng biển này đều không thể trở thành vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.” Họđã hoàn toàn phớt lờ luật pháp, thông lệ quốc tếvàngay cả luật pháp của chính họ[11]. Nếu TQ tin chắc rằng câuphát biểu này là đúng thì hãy rút lại tuyên bố ngày 25/8/2006 vể việc không chấp nhận các thủ tục giải quyết tranh chấp theo quy định của điều 298 UNCLOS[12], gác vấn đề chủ quyền để giải quyết sau và cùng VN ra tòaán quốc tế nhờ phân xử về hiệu lực của quần đảo HS để làm sáng tỏ ‘chính nghĩa’ của mình. Liệu TQ có dám thực hiện điều này không?

Phan Văn Song (CTV Quỹ NCBĐ)
Bài viết được sự góp ý của Dương Danh Huy (TV Quỹ NCBĐ)
 
Theo Boxite Việt Nam